Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tokyo: Mộng Tương Giang

Chương 29: Có người chết ư? Tuyệt quá!

Chương 29: Có người chết ư? Tuyệt quá!




Masumi Sera còn đang đắm chìm trong hương vị tuyệt vời của Cappuccino, nàng bất thình lình bị dọa cho giật mình một cái, cà phê trong tay cũng bị đổ ra một chút.

Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, người đang lớn tiếng quát mắng nhân viên là một nàng trẻ tuổi đeo kính râm với khuôn mặt khắc nghiệt, còn cô nhân viên bị mắng thì mang vẻ mặt vừa uất ức vừa sợ hãi.

"Cái gì vậy chứ, bà cô hung dữ đó." Masumi Sera khẽ cau mày.

Quán cà phê này tuy làm ăn khá tốt nhưng số lượng nhân viên lại không nhiều, hiện tại thực khách đang ngồi đây hầu như đều do một mình cô nhân viên đó phụ trách ghi món.

Mọi người đều không có vấn đề gì, nhưng đến lượt nàng ta thì lại xảy ra chuyện, ai hiểu thì cũng tự hiểu thôi.

"Thôi, đừng quan tâm đến nàng ta."

Serabel vốn hiểu rõ toàn bộ quá trình sự việc lên tiếng kéo sự chú ý của nàng thiếu nữ răng khểnh quay lại.

"Về chuyện Mary Sera nói làm thám tử, hiện tại ta có một phương án có thể thực hiện, một cái hiệu quả chậm nhưng tương đối đáng tin, cái còn lại hiệu quả nhanh hơn nhưng điều kiện tiên quyết khá khắt khe."

"Ồ, ví dụ như là?"

"Phương án thứ nhất là in thật nhiều tờ rơi đi dán khắp nơi, phương pháp này ưu điểm là có thể thực hiện ngay lập tức, nhưng nhược điểm là chỉ có thể lấy số lượng bù chất lượng, hơn nữa giai đoạn đầu cho dù có nhận được đơn hàng thì cũng chẳng qua là giúp đỡ tìm mèo tìm chó mà thôi."

"Quả thực là vậy, suy cho cùng nếu là một thám tử nhỏ chưa có tên tuổi, người khác cũng không thể yên tâm giao phó những vụ án nghiêm túc được." Masumi Sera xoa cằm gật đầu đồng tình rồi hỏi tiếp, "Vậy phương án thứ hai là gì?"

"Phương án thứ hai là ——"

Serabel vừa mới mở miệng, đúng lúc này, lại có người bước vào quán cà phê.

Đó là một nam tử trẻ tuổi khá có nhan sắc với mái tóc dài bồng bềnh, sau khi vào cửa nói với cô nhân viên vài câu liền tùy tiện tìm một chỗ trống ngồi xuống, bắt đầu kết nối điện thoại để nói chuyện.

"Alo alo, bên này là Wakaouji... Gì chứ, hóa ra là Yoshio ngươi à... Hôm nay ta có hẹn với con gái nhà người ta rồi, đừng có giữa chừng gây sự quấy rầy nhé... Hử? Ngươi hỏi là ai sao? Chính là mấy nàng đến đài truyền hình thực tập lần trước đó, trong đó có một nàng trông cũng khá được. Thời buổi này những nàng ngây thơ như vậy không còn nhiều đâu, phụ nữ là loại động vật cảm tính mà, chỉ cần dùng vài câu ngon ngọt dỗ dành chẳng phải sẽ dễ dàng nắm thóp được sao? Ha ha ha ha!"

Nói xong hắn liền cười lớn một cách ngang nhiên, khiến những người xung quanh không khỏi liếc nhìn.

"Loại gia hỏa cặn bã này là cái gì vậy chứ." Nàng thiếu nữ răng khểnh nghe xong liền siết chặt nắm đấm.

Serabel: "..."

"Ồ, lỗi của ta, lỗi của ta, Bell ca ca nói tiếp đi, vừa nãy đang nói đến đâu rồi, phương án thứ hai là gì?"

Nhận ra sự chú ý của mình lại bị phân tán đi đâu mất, Masumi Sera vội vàng chắp hai tay lại tỏ ý xin lỗi.

Serabel tự nhiên cũng không thể chấp nhặt nàng vì chuyện nhỏ này, hắn khẽ tằng hắng một tiếng.

"Phương án thứ hai chính là tình cờ bắt gặp hiện trường vụ án giết người và giải quyết vụ án ngay tại chỗ, như vậy thì chắc chỉ cần vài lần là có thể tạo dựng được danh tiếng rồi, nhưng nhược điểm của phương pháp này cũng rất rõ ràng."

"Cái này cũng quá phụ thuộc vào vận may rồi, lại không phải là cảnh sát giao thông dán phiếu phạt, làm sao có thể đi trên đường là gặp ngay một vụ chứ." Masumi Sera không nhịn được mà than vãn.

"Cho nên nói, nếu như bây giờ có thể xảy ra một vụ án ngay tại chỗ thì tốt biết mấy."

"... Đừng có mang vẻ mặt bình thản mà nói ra lời đáng sợ như vậy chứ!"

Lại qua một lát, tiếng gọi điện thoại trong quán cà phê cuối cùng cũng dừng lại.

Gia hỏa cặn bã tóc dài vừa công khai bàn luận về "bí kíp săn gái" dùng một sợi dây buộc tóc túm tóc lên rồi ung dung đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Hắn hỏi chủ quán cà phê sau quầy thu ngân vị trí nhà vệ sinh, sau khi nhận được câu trả lời là "nhà vệ sinh dùng chung cho nam và nữ" mới quay người đi về phía đó.

Mở cửa, bước vào, đóng cửa, động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Hai giây sau, một tiếng hét tràn đầy sợ hãi từ bên trong truyền ra.

"Có, có máu a a a!!!"

Nghe thấy lời này, Serabel vừa nãy còn ngồi vững như bàn thạch lập tức đặt ly xuống đứng dậy, trên khuôn mặt bình thản là đôi mắt sáng rực.

"Tuyệt quá, ở đâu vậy?"







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch