Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thụ Đồ Vạn Lần Trả Về, Vi Sư Chưa Từng Tàng Tư

Chương 7: Tề Vô Hối Chấn Kinh

Chương 7: Tề Vô Hối Chấn Kinh


Trong mấy ngày vừa qua, Lâm Thanh Trúc đã dần quen với sự yên tĩnh của Tử Hà phong.

Nơi chim không thèm đỗ này, ngay cả một người để trò chuyện cũng không có, điều duy nhất có thể làm, chỉ có tu luyện.

Cũng chính bởi lẽ đó, trong mấy ngày này, tu vi của nàng đã tăng tiến thần tốc.

Chưa đầy ba ngày, nàng đã đột phá đến Luyện Khí tam phẩm, gần như mỗi ngày tăng tiến một cấp.

Sáng sớm hôm đó, bình minh vừa ló rạng, mặt trời còn chưa lên cao.

Bóng dáng Lâm Thanh Trúc trong bộ áo trắng tuyệt trần ấy đã xuất hiện trên sườn đồi nhìn ra xa, bắt đầu thực hiện ba loại bài tập mà Diệp Thu giao cho nàng.

Ngộ Đạo, Luyện Khí, Vấn Tâm.

Sau khi tẩy sạch phàm trần, chân chính bước vào tu hành, vị nữ tử vốn đã lãnh diễm này càng lộ vẻ tiên khí hơn.

Dung nhan nghiêng nước nghiêng thành của nàng, toàn thân toát ra một luồng khí tức lạnh lẽo, sự băng giá ấy tỏa ra từ sâu bên trong cơ thể.

Cái lạnh khiến người ta không thể nào đến gần, đặc biệt là sau khi trải qua cảnh cửa nát nhà tan, ánh mắt nàng trở nên vô thần, không chút cảm tình.

Phảng phất như một vị Cửu Thiên Huyền Nữ, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.

Đến bên sườn núi phóng tầm mắt, Lâm Thanh Trúc quay đầu nhìn thoáng qua hướng sau núi, thầm nói: "Không biết sư tôn khi nào xuất quan, đã mấy ngày không gặp hắn, bỗng nhiên cảm thấy nhớ mong."

"Ừm, thôi được rồi! Bài tập hôm nay vẫn chưa hoàn thành, tốt hơn hết là mau chóng làm xong đi."

Nhìn về phía sau núi, vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, Lâm Thanh Trúc khoanh chân ngồi trên một khối tảng đá, ngắm nhìn đỉnh núi phía dưới, tiến vào trạng thái minh tưởng.

Mãi đến giữa trưa, nàng chậm rãi mở đôi mắt ra.

"Luyện Khí tứ phẩm!"

"Bốn ngày, gần như mỗi ngày đột phá một cảnh giới, cứ đà này, không đến ba tháng, ta nhất định có thể đột phá đến Huyền Chỉ cảnh."

Lâm Thanh Trúc có sự tự tin cực lớn, mặc dù nàng hiểu rõ rằng càng về sau, việc tăng tiến tu vi sẽ càng khó khăn.

Nhưng lúc này, thiên phú, tư chất của nàng đã vượt xa các đệ tử thiên tài của các mạch Bổ Thiên giáo.

Đương nhiên, nàng có được tất cả những điều này đều là do Diệp Thu ban cho, trong lòng nàng mười phần rõ ràng điều đó.

Lúc này, trên chân trời một đạo mây trôi bay qua, một bóng dáng tiên phong đạo cốt đã xuất hiện trên sườn đồi.

Trông thấy vị lão giả kia, Lâm Thanh Trúc trong lòng run lên, liền vội vàng hành lễ nói: "Đệ tử Lâm Thanh Trúc, ra mắt chưởng giáo chân nhân."

Kẻ vừa tới không ai khác, chính là Mạnh Thiên Chính, cùng đi với hắn còn có Tề Vô Hối.

Mạnh Thiên Chính đã tuổi cao sức yếu, khoát tay áo, nói: "Không cần đa lễ."

Còn Tề Vô Hối thì chất vấn: "Sư tôn của ngươi đâu? Chưởng giáo chân nhân đến thăm, cớ sao không thấy mặt hắn?"

Lâm Thanh Trúc nhìn sâu hắn một cái, nàng đâu có quên cảnh tượng mấy ngày trước tại Ngọc Thanh điện.

Với ngữ khí bình thản, nàng đáp: "Bẩm Tề sư thúc, sư tôn của ta đã bế quan rồi."

"Bế quan ư?"

"Ha ha..."

Vừa nghe đến Diệp Thu bế quan, Tề Vô Hối lập tức cất tiếng cười lớn, như thể đây là điều nực cười nhất mà hắn nghe được hôm nay.

"Ngay cả hắn cũng muốn bế quan ư?"

"Với cái tư chất như vậy, cho dù bế quan mười năm, e rằng cũng chẳng thể đột phá nổi một tiểu cảnh giới."

Không phải Tề Vô Hối cố ý nhục nhã Diệp Thu, mà là toàn bộ Bổ Thiên giáo, có ai lại không biết Tử Hà phong có một vị thủ tọa phế vật đâu.

Tu luyện mười năm, mà cũng mới đạt đến Huyền Chỉ nhị phẩm.

Mười năm ư, ngay cả một con heo, cũng phải đạt đến cửu phẩm rồi chứ?

Lâm Thanh Trúc thấy Tề Vô Hối nhục nhã sư tôn của nàng như thế, nội tâm lạnh buốt, sát cơ đã khởi.

Thần cốt trong cơ thể nàng khẽ lay động không tiếng, giữa không gian tĩnh lặng, tự thân nàng toát ra một luồng hàn ý thấu xương.

Mạnh Thiên Chính vốn còn định quát lớn Tề Vô Hối, bảo hắn đừng quá phận, nhưng đột nhiên cảm nhận được luồng hàn khí kia.

Quay đầu, hắn kinh ngạc nhìn Lâm Thanh Trúc.

"Trời sinh Huyền Băng cốt!"

"Cái gì?"

Tề Vô Hối giật mình, ngơ ngác nhìn Mạnh Thiên Chính, rồi lại nhìn Lâm Thanh Trúc.

Chỉ thấy trên trán nàng có một ấn ký, đó chính là dấu ấn của thần cốt bẩm sinh.

"Không thể nào, ban đầu ở đại điện, chúng ta đều đã tra xét, nàng căn bản không có thần cốt."

Tề Vô Hối lập tức phủ nhận, hắn không tin đây là sự thật.

Dù sao, trước đây hắn đã nhìn mười phần rõ ràng, trong số các đệ tử ở đó, kẻ duy nhất có thần cốt đã được hắn thu nhận.

Còn Lâm Thanh Trúc, trong đám người kia, tư chất còn chẳng đáng kể, các thủ tọa các mạch ngay cả tuyển nàng cũng lười biếng.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch