Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tế Thuyết Hồng Trần

Chương 42: Mượn giả giải oan

Chương 42: Mượn giả giải oan


"Dịch tiên sinh, ngươi. . ."

"Đại nhân – xin cho tại hạ một lát là đủ!"

Lúc này, Dịch Thư Nguyên cũng không màng gì nữa. Giữa lời nói, y nhìn về phía công đường, đối mặt với Huyện lệnh. Ánh mắt thanh tịnh, sáng tỏ, tự mang theo chính khí của y, khiến một huyện chi tôn cũng phải câm nín.

Dịch Thư Nguyên lại lần nữa nhìn về phía ngoài công đường. "Rất tốt, nữ tử kia đã ổn định không ít, tiếp theo sẽ phải trông cậy vào nàng!"

"Cô nương, Dịch mỗ thấp cổ bé họng, lại chẳng có năng lực gì to lớn, đêm nay nguyện mượn thân ngươi, giúp ngươi cất tiếng giãi bày oan khuất, Huyện tôn đại nhân chắc chắn sẽ vì ngươi làm chủ!"

Mượn thân? Nữ tử áo trắng sững sờ một chút. Tất cả mọi người có mặt cũng sững sờ một chút.

"Tiên sinh, ta làm sao có thể nhập vào thân ngài? Tiên sinh muốn ra ngoài dạy ta sao? Tiên sinh? Ngài không đến sao? Tiên sinh! –"

Nhưng bất luận nữ tử áo trắng gọi thế nào chăng nữa, Dịch Thư Nguyên chính là không đi ra ngoài. Y không những không đi ra ngoài, ngược lại từng bước đi vào công đường, đến phía sau Đỗ Phương, y liếc nhìn hắn một cái, sau đó nhìn về phía cổng lớn phía sau lưng.

"Cô nương hãy vào, sau này hãy mượn miệng ta, từng câu từng chữ giãi bày oan tình!"

"Tiên sinh! – Công đường bên trong ta không thể vào! Tiên sinh! –"

Nữ tử áo trắng đứng đó lo lắng hô to, nàng còn tưởng Dịch Thư Nguyên không biết việc này. Dưới tình thế cấp bách, nàng lùi lại mấy bước, vậy mà lại muốn lần nữa lao tới cổng lớn.

Nhưng Dịch Thư Nguyên cúi thấp đầu, cố gắng giữ lòng bình tĩnh, điều chỉnh khí tức của mình, khi nữ tử áo trắng sắp vọt tới trước cửa thì y nhẹ giọng cất tiếng:

"Đại nhân. . ."

Đỗ Phương tạm thời quên đi thống khổ. Nữ tử áo trắng vốn đã gần đến trước cửa cũng ngây ngẩn cả người.

Đây không phải giọng Dịch Thư Nguyên, đây là giọng của một nữ tử, nói đúng hơn, đây là giọng của Hà Hân!

Đây chính là kế sách của Dịch Thư Nguyên. Y là một văn lại nhỏ bé, Ngô Minh Cao dù coi trọng y, nhưng đối với Huyện lệnh mà nói, y căn bản chẳng là gì. Không thể nào y nói có thể nhìn thấy quỷ, có thể đối thoại với quỷ mà người ta liền tin ngay. Trong mắt người ngoài e rằng chỉ là thấy Dịch Thư Nguyên đang nói chuyện với không khí mà thôi.

"Là Hà cô nương! Là Hà cô nương!"

Giữa tiếng kêu ngạc nhiên của Đỗ Phương, trong công đường, từ Huyện lệnh cho đến các nha dịch, vào khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều nổi hết da gà.

Giờ khắc này, Dịch Thư Nguyên dâng trào cảm xúc. Dù ta chỉ là một kẻ viết tiểu thuyết nhỏ bé, dù ta đối với quỷ quái cũng có phần kiêng kị, dù ta chẳng có bản sự gì lớn lao, nhưng ta Dịch Thư Nguyên vẫn như thường có năng lực giúp ngươi!

"Đại nhân. . . Dân nữ chính là Hà Hân!"

Dịch Thư Nguyên lại cất tiếng lần nữa. Nếu ban sơ hai chữ kia còn thấp hơn cả âm điệu, thì giờ phút này, y đã đọc rõ ràng, rành mạch từng chữ, cùng giọng Hà Hân không khác nhau chút nào.

Huyện lệnh hít sâu một hơi, luồng hơi lạnh từ chân bò một mạch lên tới đỉnh đầu, chỉ cảm thấy tê cả da đầu!

"Ngươi, ngươi có oan khuất gì. . ."

Lâm Huyện lệnh vừa rồi còn trung khí mười phần, quan uy cường thịnh, giờ phút này nói chuyện cũng không còn bao nhiêu lực lượng. Dù hắn là một huyện chi tôn, chuyện đêm khuya gặp quỷ như thế này cũng không thể nào không sợ hãi. Bên kia, sư gia lại càng suýt không cầm vững bút.

Hai hàng nha dịch gắt gao nắm chặt côn thủy hỏa. Nếu không phải do thói quen tích lũy ngày tháng, họ đều có loại xúc động không nhịn được muốn chạy trốn. Ngay cả mấy tên bộ khoái thân mang võ công vừa mới đuổi tới đường bên ngoài cũng tay chân lạnh buốt.

Nghe thấy lời Huyện lệnh nói, Dịch Thư Nguyên biết đã thành công hơn phân nửa. Y ổn định tâm tính, lần nữa yếu ớt cất tiếng:

"Mời đại nhân trước thả Đỗ công tử!"

Huyện lệnh nhìn về phía Đỗ Phương bị đánh thảm, vội vàng ra lệnh cho hai bên:

"Không cần đánh, không cần đánh nữa! Dẫn hắn đi, rồi mời lang trung đến chữa trị cho hắn!"

Đỗ Phương, vừa mới quay đầu lại mấy bước, được người bên cạnh luống cuống tay chân đỡ đi. Dịch Thư Nguyên hơi cúi đầu, cũng lại cất tiếng lần nữa:

"Dân nữ vốn là người huyện La, Ngô Châu, bị tên ác thương kia bắt đến từ Ngô Châu. Ta không muốn chịu nhục, thà chết không chịu khuất phục, sau khi bị hại chết thì bị vùi xác xuống sông Nga. . ."

Nói đến đây, giọng nữ tính của Dịch Thư Nguyên hơi dừng lại. Những lời này trước kia Đỗ Phương đã nói, về sau cần Hà Hân phối hợp.

"Toàn bộ câu chuyện, mời Huyện tôn đại nhân hãy nghe ta thuật lại. . ."

Dịch Thư Nguyên mặt hơi quay về phía bên ngoài: "Cô nương, Dịch mỗ hiện giờ không tiện nói rõ với ngươi, nhưng ám hiệu này đủ rõ ràng rồi chứ?" Dịch Thư Nguyên thầm nghĩ trong lòng như vậy, hy vọng nữ tử kia không cần y phải đưa ra thêm ám chỉ nào khác.

Quả nhiên, nữ tử bên ngoài cổng lớn kia đầu tiên là sững sờ một chút, sau đó lập tức phản ứng lại, lập tức hướng về phía bên trong công đường mà nói:

"Tiểu nữ tử vốn là con gái một hộ thợ đan tre ở huyện La, Ngô Châu. Trong nhà, dân nữ xếp thứ ba, trên có..."

"Tiểu nữ tử vốn là con gái một hộ thợ đan tre ở huyện La, Ngô Châu. . ."

Nữ tử áo trắng nói một câu, Dịch Thư Nguyên lập tức nói theo, giọng điệu cơ hồ giống nhau như đúc.

Theo lời kể không ngừng, nữ tử áo trắng dường như đã quên mất chuyện truyền lời này, trở nên càng ngày càng động tình, đến chỗ bi thương đã bật khóc thành tiếng.

Mà Dịch Thư Nguyên vậy mà không sót một chút giọng điệu nào, cũng bi thiết cất tiếng. Dù quay lưng về phía nữ tử, nhưng ngay cả tư thái cũng có vài phần tương đồng.

Trong công đường huyện nha, những người vốn đa số sợ hãi cũng theo lời tự thuật của Dịch Thư Nguyên mà dần bị chính sự kiện hấp dẫn, trong lòng dần dâng lên sự phẫn nộ!



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch