Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tế Thuyết Hồng Trần

Chương 18: Nhi đồng lần đầu gặp gỡ

Chương 18: Nhi đồng lần đầu gặp gỡ


"Dịch bá bá, có khách lạ đến thăm viếng đấy!"

"A?"

Hán tử với gương mặt đầy vẻ gian truân vất vả vô thức ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh. Chỉ trong nháy mắt đã ngây người ra, đôi mắt không ngừng trợn lớn, ngẩn ngơ đứng tại chỗ. Vừa có chút kích động lại vừa có chút hoài nghi, do dự đồng thời thân thể cũng khẽ run rẩy. Chẳng lẽ ta đang nằm mơ ư?

Trong lòng Dịch Thư Nguyên cũng dâng lên một cỗ tâm tình kích động xen lẫn cảm giác thân thiết. Có thể nói hắn liếc mắt một cái đã nhận ra người trước mắt, nhưng lại có chút không nhận ra.

A Phi lặng lẽ đứng sau lưng Dịch Thư Nguyên, không dám phá vỡ sự tĩnh lặng lúc này, thậm chí còn đưa tay làm động tác ra dấu im lặng, ra hiệu cho đám trẻ con hiếu kỳ cũng đừng ồn ào.

Hít một hơi, vẫn là Dịch Thư Nguyên dẫn đầu phá vỡ sự tĩnh lặng.

"Hàn Lâm..."

Tiếng nói lọt vào tai, lão hán tóc hoa râm đang vác dây gai nước mắt đã tuôn trào không ngừng.

"Huynh trưởng! Thật là ngươi, quả nhiên là ngươi! Hơn hai mươi năm, ngươi đã đi đâu vậy? Ngươi, ngươi làm sao vẫn không hề già đi chút nào vậy..."

Dịch Bảo Khang vứt bỏ bó dây gai, kích động chạy đến Dịch Thư Nguyên trước mặt, nước mắt tuôn rơi, trên dưới dò xét đối phương. Mà Dịch Thư Nguyên dù có ngàn vạn lời muốn nói trong lòng, song lại không biết phải mở lời thế nào.

Trong lòng Dịch Thư Nguyên càng dấy lên một nỗi xúc động khác. Xa nhà hơn hai mươi năm ư?

A Phi đứng cạnh kinh ngạc nhìn xem. Một người vẻ già nua tiều tụy tóc hoa râm, một người đầu đầy tóc xanh, thần thái sung mãn. Nhưng mà kẻ già hơn lại là đệ, còn kẻ trẻ hơn lại là huynh ư?

Những người khác trong viện nghe được động tĩnh liền bước ra, đều hết sức kinh ngạc nhìn tình cảnh bên ngoài.

"Phụ thân, người sao vậy? Bọn họ là ai?" "Chủ gia, ngươi ở ngoài kia hò hét gì vậy?"

Một nam tử trẻ tuổi có nét tương đồng với Dịch Bảo Khang cùng một phụ nhân hơi có vẻ già nua bước ra. Chỗ cửa sân còn có một phụ nhân trẻ tuổi đang nắm tay hài tử.

Giờ khắc này, quả thật có cảm giác như đã trải qua mấy đời.

"Mê sảng gì đâu chứ! Là Đại bá các ngươi trở về rồi! Các hài tử, mau gọi Bá gia gia! Huynh trưởng, mau vào trong thôi!"

Dịch Bảo Khang vừa cười vừa trách mắng, kéo Dịch Thư Nguyên đi lên phía trước.

"Đại bá?"

Kẻ trẻ tuổi mở to hai mắt nhìn. Những người khác tự nhiên cũng kinh ngạc tột độ. Tiểu hài tử cũng căn bản không dám gọi, chỉ co lại sau lưng mẫu thân, tò mò nhìn tới.

Mấy hộ hàng xóm xung quanh cũng nghe tiếng mà sang xem. Trong một tràng xôn xao, Dịch Thư Nguyên cùng a Phi liền được mời vào trong viện.

Trong nội viện Dịch gia, hai huynh đệ ngồi cùng nhau, phía trên còn có những người khác trong Dịch gia đứng đó. Đám hài đồng lúc trước cũng chưa hề rời đi, thậm chí còn có vài hàng xóm cùng những người đã theo chân từ trước cũng ở lại bên trong.

Dịch Bảo Khang nói nhiều, Dịch Thư Nguyên nói ít. Hắn kích động mà kể lại chuyện cũ, cũng thổ lộ hết thảy tình cảm.

Thì ra đã hơn hai mươi năm trôi qua, thậm chí người trong thôn cũng gần như quên mất từng có một kẻ con trai cả Dịch gia ngu dại như thế.

Thì ra khi Dịch Thư Nguyên chưa hóa ngu, kẻ Hàn Lâm vẫn luôn lẽo đẽo theo sau đã được phụ thân đổi tên thành Dịch Bảo Khang trước khi lâm chung.

Kỳ thực trước khi Dịch Thư Nguyên mất tích, Dịch Bảo Khang đã đổi tên nhiều năm rồi. Chỉ là Dịch Thư Nguyên lúc đó đã ngu dại nhiều năm, trong đầu một mảnh ngây ngô, ký ức sâu sắc nhất về đệ đệ trong lòng vẫn là "Hàn Lâm".

Dịch Bảo Khang mừng rỡ vì huynh trưởng đã không còn ngu dại, cũng kinh ngạc vì huynh trưởng vẫn chẳng hề già đi chút nào. Nhưng càng nhiều hơn là thổ lộ hết những chua xót và tưởng niệm của bao năm qua. Đến khi nói về khoảnh khắc mẫu thân lâm chung, Dịch Thư Nguyên cũng không sao kiềm chế được nước mắt lại trào ra. Đây là một loại ký ức thể xác đang lay động linh hồn đến tận tâm can.

Chớ nói chi huynh đệ Dịch gia, ngay cả những người ngoài nghe thấy cũng không nhịn được lau nước mắt.

A Phi càng vụng trộm dùng tay áo lau đi nước mắt không ít lần, không nhịn được cũng nhớ tới phụ mẫu mình. Tự nhủ thầm, cũng khó trách tiền bối trước đó lại để mình về nhà. Bởi vậy, cảnh tượng này khó mà không khiến người ta xúc cảnh sinh tình.

Đồng thời, A Phi cũng có những suy tưởng sâu sắc hơn về võ công của Dịch Thư Nguyên. Thì ra quả thật có người có thể luyện võ công đạt đến cảnh giới chí cao như thế, thật sự có thể nghịch phản tiên thiên, khiến dung nhan ở một chừng mực nhất định khó mà già đi.

Ngày ấy cũng vừa vặn là ngày hội Thượng Nguyên!



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch