Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Mịch Tiên

Chương 38: Dạ Ẩn Thuật

Chương 38: Dạ Ẩn Thuật
Phổ biến nhất, chính là kết hợp đan dược với tọa thiền, vừa nuốt đan dược vừa tọa thiền luyện hóa.

Lý Mộ Nhiên khoanh chân mà ngồi, hai mắt khép hờ, bày ra tư thế tọa thiền, rồi sau đó đặt Tụ Nguyên Đan trong tay vào miệng.

Hắn không nóng lòng cắn nuốt viên đan dược vào bụng, mà ngậm nó trong miệng, lưỡi chống lên hàm, đồng thời chậm rãi hô hấp thổ nạp.

Tinh túy nguyên khí ẩn chứa trong Tụ Nguyên Đan, theo mỗi lần thổ nạp của hắn đều bị rút ra một ít, rồi sau đó được hắn luyện hóa nhập vào cơ thể.

Một canh giờ sau, theo từng sợi nguyên khí bị hút ra, Tụ Nguyên Đan càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng xốp, cuối cùng triệt để tan trong miệng hắn, rồi được hắn nuốt vào bụng.

Phương thức luyện hóa đan dược này, gọi là hàm đan thổ nạp pháp; so với việc trực tiếp nuốt đan dược, phương pháp này tuy tốn thời gian lâu hơn, nhưng lại luyện hóa triệt để, hiệu suất hấp thu cũng được đề cao đôi chút.

Đương nhiên, phương pháp này không phải là do Lý Mộ Nhiên nghĩ ra, mà là hắn thu hoạch được từ trong điển tịch. Nếu là người khác, hơn phân nửa sẽ không bận tâm đến điểm nhỏ không đáng kể này, trực tiếp nuốt luyện hóa sẽ gọn gàng, mau lẹ và tiện lợi hơn. Nhưng Lý Mộ Nhiên lại không như vậy —— hắn luôn vô cùng để ý đến các loại chi tiết, đây có thể xem là một đặc điểm khác thường của hắn.

"Thật sự khoan khoái dễ chịu, đây mới đúng là tu luyện chứ!"

Luyện hóa xong một viên Tụ Nguyên Đan, Lý Mộ Nhiên đại hỉ tự nhủ.

Nguyên khí do viên Tụ Nguyên Đan này hóa thành đã biến thành pháp lực của Lý Mộ Nhiên, đang chảy xuôi trong kỳ kinh bát mạch của hắn, tựa như một dòng suối trong vắt tuôn trào, làm thư thái huyết mạch và thân thể hắn.

Cảm giác nguyên khí sung túc như vậy, Lý Mộ Nhiên chỉ có vào ban đêm mới có, trước kia chưa bao giờ có thể tu luyện ra nhiều nguyên khí đến thế vào ban ngày; mỗi lần tu luyện ban ngày xong, hắn đều cảm thấy chút thất vọng về lượng nguyên khí đáng thương kia, đây còn là lần đầu tiên hắn cảm thấy thỏa mãn và hưng phấn.

"Tụ Nguyên Đan quả nhiên hữu hiệu!" Lý Mộ Nhiên vừa điều động nguyên khí, vừa mừng rỡ lẩm bẩm: "Luyện hóa một viên Tụ Nguyên Đan, cơ hồ tương đương với việc tu luyện nhiều ngày trước kia; nếu có thể cứ dựa vào việc luyện hóa đan dược để hấp thu nguyên khí, thì tốc độ tu hành kia, chẳng phải là sẽ bỏ xa cả những đệ tử ưu tú có tư chất tốt sao!"

Nghĩ đến đây, Lý Mộ Nhiên trong lòng chấn động, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng tăng tiến tu vi.

Hắn thầm tính toán trong lòng, một viên Tụ Nguyên Đan cần ba khối Linh Thạch; mỗi ngày luyện hóa một viên Tụ Nguyên Đan, có nghĩa mỗi ngày sẽ tiêu hao ba khối Linh Thạch vào việc tu luyện nguyên khí.

Nếu hắn chế phù vào ban đêm, cả đêm có thể dễ dàng chế tạo ra ba bốn trương Nhất Tinh Nguyên Khí Phù, giá trị cũng khoảng ba bốn khối Linh Thạch, cơ bản có thể thỏa mãn nhu cầu tu luyện của bản thân.

Nói cách khác, nếu hắn ban ngày dùng đan dược tu luyện, tối chế phù; rồi sau đó bán phù mua đan, cơ bản có thể xoay sở được, chỉ có điều làm như vậy vô cùng vất vả, ban ngày phải rút thời gian tu luyện, buổi tối còn phải vội vàng chế phù, thời gian nghỉ ngơi sẽ rất ít.

"Vất vả thì cũng chẳng sao, chỉ có điều nếu dốc toàn lực tu luyện, sẽ không có thời gian đọc sách. Để một Tàng Thư Các lớn như vậy với vạn cuốn điển tịch mà không đọc, quả thật đáng tiếc!" Lý Mộ Nhiên nhìn từng dãy giá sách trước mắt, cảm thán nói.

Nhưng hắn là một "mọt sách thâm niên", để hắn ở trong Tàng Thư Các mà không đọc sách, thật sự có chút khó cho hắn.

Lý Mộ Nhiên nghĩ lại, dù sao trong Túi Trữ Vật còn có vài chục viên Tụ Nguyên Đan, đủ hắn dùng hơn cả tháng, hơn nữa còn có một chút Linh Thạch, cũng không cần nóng lòng chế phù bán phù. Hơn nữa, sau sự kiện của Thanh Nguyên Tử kia, Lý Mộ Nhiên ít nhiều còn có chút băn khoăn, trong thời gian ngắn cũng không muốn lại đi phường thị.

"Tiếu sư huynh còn nửa tháng nữa mới trở về, chi bằng nhân dịp khoảng thời gian này đọc thêm nhiều điển tịch, mỗi ngày ban ngày dành một canh giờ luyện hóa một viên Tụ Nguyên Đan, buổi tối tu luyện thêm một lúc Dạ Ẩn Thuật, tiện thể chế tác một vài trương Nguyên Khí Phù là được."

Có quyết định này xong, trong những ngày tiếp theo, việc sinh hoạt và nghỉ ngơi của Lý Mộ Nhiên tại Tàng Thư Các trở nên có quy luật hơn nhiều. Mỗi ngày đọc sách, tu luyện, chế phù, Lý Mộ Nhiên sống vô cùng phong phú, mà tu vi của hắn cũng nhờ Tụ Nguyên Đan mà dần dần tăng lên.

Mộc Ly cứ cách vài ngày lại tới Tàng Thư Các một lần, trả lại điển tịch hoặc mượn thêm, tiện thể trò chuyện với Lý Mộ Nhiên một lúc. Lý Mộ Nhiên tuy chân không bước ra khỏi nhà, nhưng cũng có thể biết được đôi chút tin tức gần đây truyền ra trong tông môn.

Chuyện Thanh Nguyên Tử mất tích, ngược lại cũng truyền lưu trong chúng đệ tử một thời gian, có kẻ nói y tự tiện rời tông môn, một mình tìm kiếm cơ duyên; cũng có kẻ suy đoán y gặp phải cường phỉ, hoạnh gặp bất trắc; duy chỉ có không ai nghĩ đến, Thanh Nguyên Tử này bản thân chính là một tên trộm tu!

Tuy nhiên, chuyện này rất nhanh đã bị người ta quên lãng, ngay cả đệ tử Vân Hà Quan cũng ít khi đề cập. Lý Mộ Nhiên cũng buông bỏ việc này, không còn giữ vướng bận trong lòng.

"Viêm Bạo Thuật đã tu luyện vô cùng thuần thục, Viêm Bạo đấu văn cũng đã luyện tập thuần thục, nên thử chế tác Viêm Bạo phù thường xuyên hơn." Một đêm nọ, Lý Mộ Nhiên chuyển ra một cái bàn đá đặt bên ngoài Tàng Thư Các, chuẩn bị chế phù.

Trong điển tịch có nói, khi chế tác Viêm Bạo phù thất bại, có khả năng khiến hỏa diễm văng khắp nơi, cho nên hắn không dám luyện tập chế tác Viêm Bạo phù trong Tàng Thư Các.

Ánh trăng như ngân, sao lốm đốm đầy trời, nhìn lên Tinh Không sáng chói trên đỉnh đầu, Lý Mộ Nhiên giật mình nhớ lại đêm chế tác Khai Quang Phù mấy tháng trước.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch