Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bạn Gái Của Ta Là Ác Liệt Đại Tiểu Thư

Chương 9: Thiếu nữ thần bí cùng xã đoàn (1) (1)

Chương 9: Thiếu nữ thần bí cùng xã đoàn (1) (1)


"Tích tích tích! Tích tích tích!"

Watanabe Tooru vươn tay từ trong chăn, tắt chiếc đồng hồ báo thức đang reo ầm ĩ. Hắn nằm thêm mười giây nữa rồi mới ngồi dậy.

Lúc đó là 7 giờ 15 phút sáng thứ Năm.

Hắn nửa nhắm nửa mở mắt đánh răng, rửa mặt, rồi mặc vào chiếc áo sơ mi trắng cùng quần tây. Đứng trước gương, hắn thắt cà vạt, khoác lên bộ đồng phục vest mà mình vẫn chưa mặc quen, vạt áo trước để mở, trông như vậy có vẻ phong trần và đẹp trai hơn.

Thực ra là hắn đã chán ngấy việc phải cài cúc mỗi ngày, lại còn có cảm giác bị gò bó, không được tự do. Watanabe Tooru bắt đầu hoài niệm quê hương, nơi có chuyến xe buýt hai giờ mới có một chuyến. Ở đó, đồng phục chỉ cần mặc một chiếc áo sơ mi là xong, còn cà vạt ư, phát xuống là có thể đem làm dây thừng.

Xách túi sách và mang theo túi rác, Watanabe Tooru ra khỏi cửa.

Khi ném rác vào thùng, hắn chợt nhớ ra, nếu không lầm thì chiếc cà vạt kia của mình vẫn đang buộc ở miệng giếng sau vườn. Lúc vừa thức dậy, đầu óc Watanabe Tooru luôn không thể tập trung, thường nghĩ ngợi lung tung, đôi khi còn nhớ lại những chuyện tưởng chừng đã quên từ lâu.

"A ~~~"

Hắn vừa ngáp vừa quẹt thẻ vào trạm, bước lên chuyến tàu điện lúc 7 giờ 30 phút. Tại trạm Yotsuya, Watanabe Tooru xuống xe rồi đi lên một đoạn dốc dài dẫn đến trường cấp ba Kamikawa.

Vùng Tokyo này tuy nằm ở phía nam đồng bằng Kanto, gần vịnh Tokyo, nhưng những đoạn dốc lên xuống lớn nhỏ lại chẳng hề ít. Mạch suy nghĩ vẩn vơ lại bắt đầu tuôn trào, hắn liên tưởng đến mỹ thiếu nữ của câu lạc bộ quan sát nhân loại – Kiyano Rin. Quả thực địa hình nơi đây cũng giống như bộ ngực của nàng, nói có thì cũng có, mà nói không có thì dường như cũng chẳng sai...

Watanabe Tooru lắc đầu, cắt đứt mạch suy nghĩ đang không biết định trôi về đâu của mình.

Đi đến cổng trường, hắn thấy một đội ngũ mặc đồ thể thao, xếp hàng chỉnh tề. Đó là những gia hỏa cạo đầu đinh, vừa chạy bộ quanh trường vừa hô khẩu hiệu. Người cuối hàng là Kunii Osamu, hắn còn nháy mắt với Watanabe Tooru một cái.

"Kamikawa ——"
"Cố lên!"
"Kamikawa ——"
"Cố lên!"

Watanabe Tooru đứng yên tại chỗ, thực hiện nghi thức chú mục đầy trang nghiêm đối với cuộc sống cấp ba đầy nhiệt huyết và dốc lòng này.

"Chào buổi sáng, bạn học Watanabe!"
"Chào buổi sáng."

Trên đường từ cổng trường vào tòa nhà dạy học, thỉnh thoảng có những nữ sinh cùng lớp thắt nơ con bướm, mặc váy xếp ly chào hỏi hắn. Dù sao hắn cũng xếp thứ ba toàn khối về thành tích, diện mạo lại vô cùng xuất chúng. Nếu không phải vì gia cảnh nghèo khó, chắc hẳn số thư tình hắn nhận được mỗi tuần còn có thể nhiều hơn thế nữa.

Watanabe Tooru ném đôi giày đi trong nhà xuống đất, xỏ chân vào, đồng thời tiện tay bỏ lá thư hồng không rõ lai lịch trong ngăn tủ vào túi sách. Vốn dĩ hắn chẳng còn chút gợn sóng nào với thư tình, nhưng lúc này đột nhiên lại có một cảm giác mới: Hay là cứ làm một tên cặn bã nam đi, cứ tùy tiện đồng ý vài nữ sinh, biết đâu lại đụng trúng người phù hợp với điều kiện, từ đó thu hoạch được một lượng lớn tích phân.

Vào đến phòng học, vẫn còn sớm so với giờ vào lớp lúc 8 giờ 30 phút, Watanabe Tooru cúi đầu viết nốt bản thảo còn dang dở từ hôm qua.

"Hôm nay đến sớm vậy sao!" Saitō Keisuke vừa chào hỏi vừa đi tới.

Thấy hắn đang viết lách, Saitō hỏi: "Bài tập chưa viết xong sao? Có cần ta cho mượn xem một chút không?"

"Không cần, là ta đang viết bản thảo gửi cho câu lạc bộ văn nghệ."

"Ngươi mà lại hứng thú với chuyện này sao? Để ta đoán xem." Saitō Keisuke đặt túi xách xuống chỗ ngồi, rồi ngồi vào chiếc ghế của một người bạn chưa tới, đối diện bàn học của Watanabe Tooru. "Gửi bản thảo mà được nhận thì có tiền thưởng à?"

"Không có chuyện tốt như vậy đâu, hơn nữa so với việc viết lách kiếm tiền thì đi làm thêm còn nhanh hơn một chút."

"Vậy thì... ngươi gia nhập câu lạc bộ văn nghệ rồi? Gửi bản thảo là bài kiểm tra đầu vào sao?"

"Cũng không phải tổ chức tác gia nào cả."

"Vậy thì vì nguyên nhân gì?" Saitō Keisuke vỗ đầu, bỗng nhiên làm ra vẻ linh quang lóe lên, khẳng định chắc nịch: "Bị cô giáo Koizumi yêu cầu!"

"Việc này cũng thuộc quyền quản lý của cô ấy sao?"

Saitō Keisuke bỏ cuộc: "Vậy thì vì cái gì? Đầu óc ngươi hỏng rồi sao?"

"Đúng là như vậy." Watanabe Tooru dùng bút gạch đi chữ viết sai, "Nhưng là do một người hoàn toàn khác yêu cầu."

"Gia hỏa Osamu kia cuối cùng cũng đi đến bước này rồi sao?" Saitō Keisuke cầm lấy cục tẩy của Watanabe Tooru, bóc lớp vỏ bao bì ra, để lộ lớp cao su trắng nõn rồi dựng đứng nó lên bàn của Kunii Osamu ở phía bên phải.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch